Tin tức

“Ấm áp Mùa đông” NHẬT KÝ TỪ THIỆN TẠI XÍN CÁI, HÀ GIANG

Thời gian gửi: 08:52 14/10/2014

Thật tình cờ khi mà chúng tôi – 12 người trong nhóm từ thiện “Ấm áp mùa đông” – đặt chân lên mảnh đất địa đầu Tổ Quốc vào đúng ngày những cơn gió lạnh đầu tiên của năm 2014 tràn vào. Cái cảm giác đứng tại điểm Cực Bắc đón cái lạnh đầu mùa từ phương Bắc tràn xuống thật đặc biệt. Cảm giác đó đưa chúng tôi thoát khỏi những lo lắng về hành trình tìm đến Xín Cái sắp tới, để dành trọn tâm trí tận hưởng những trải nghiệm hiếm hoi này. Và vào khoảnh khắc ấy, chúng tôi không hề biết rằng, chỉ ít tiếng nữa thôi, khi lên tới điểm cao 1.600m, nhiệt độ sẽ xuống rất thấp.

Chuẩn bị quà tặng cho chuyến đi

20h00 ngày 05/10, chúng tôi tới đồn Biên phòng Săm Pun, xã Xín Cái. Nhiệt độ ngoài trời chỉ 130C khiến tất cả chúng tôi đều run lên - cho dù trước đó, tất cả đã phải mặc thêm áo khoác và áo mưa để chống chọi với những cơn gió thổi từng hồi rít qua những khe núi trên đường tới với xã vùng biên này. Đón chúng tôi khi ấy là các Chiến sỹ Biên phòng Săm Pun. Cùng với nụ cười hiền từ, các anh cho chúng tôi biết, mọi người ở nơi đây đã quen với cảnh tuyết phủ trắng xóa trong những ngày đông lạnh nhất. Thực ra, theo lịch trình, chúng tôi được bố trí nghỉ tạm ngay tại điểm trường tiểu học Xín Cái. Thế nhưng, do những cơn gió lạnh đầu mùa bất chợt kéo về nên nhà trường đã liên hệ và bố trí cho chúng tôi 2 phòng chiến sỹ tại đồn Biên phòng Săm Pun. Nằm trong chăn ấm, chúng tôi thầm nghĩ những chiếc áo ấm chúng tôi mang lên sẽ góp phần xua bớt sự lạnh giá nơi này…

 


Gặp gỡ và chụp ảnh lưu niệm cùng các chiến sỹ đồn biên phòng Sam Pun

 Sáng 06/10, trời có nắng, thời tiết cũng ấm hơn. Chúng tôi cùng nhau di chuyển tới điểm trao tặng quà tại trường Tiểu học Xín Cái - Trường có 16 điểm trường, trong đó có 1 điểm trường chính và 15 điểm phụ tại các bản xa xôi. Lịch trình của chúng tôi là trao 80 suất quà gồm quần áo, sách vở, bánh kẹo tại điểm trường chính và tới tặng quà tại 1 điểm phụ. Điểm trường chính nằm trên đường chạy từ Mèo Vạc tới cửa khẩu Săm Pun. Nhờ vậy, việc di chuyển và tiếp cận với điểm trường của chúng tôi cũng thuận lợi hơn.

Trên đường đi Pao Sang

Điểm trường có khoảng 250 em học sinh. Do việc chuyển khối lượng quà lớn vào các điểm phụ gặp khó khăn nên chúng tôi quyết định nhờ Ban Giám hiệu nhà trường chọn ra 80 em thuộc trường mầm non và tiểu học từ các điểm trường phụ để trao quà. Khi chúng tôi đến, các em đã được tập trung tại hội trường. Nhìn chúng tôi là những ánh mắt thơ ngây cùng sự lạ lẫm. Sau một vài lời giới thiệu ngắn gọn, các thành viên trong nhóm chúng tôi chuyển tới tận tay mỗi em những phần quà mà chúng tôi đã trực tiếp đóng gói. Và việc đầu tiên chúng tôi cùng làm là xóa đi sự bẽn lẽn, ngượng ngùng của các em…

Nụ cười đến từ sự quan tâm nhỏ nhất

Không một chút ngại ngần, Thương - một thành viên trong nhóm – đã rất nhanh, ôm các em vào lòng, trao cho các em những phần quà nhỏ. Hành động ấy như mang các em lại gần chúng tôi hơn. Từ bẽn lẽn, ngại ngùng chuyển sang gần gũi, thân thiện. Rồi các em đón chúng tôi bằng những nụ cười, bằng sự cởi mở, hồn nhiên, ngây thơ…

Trong niềm xúc động, thầy Hiển – Hiệu trưởng Trường Tiểu Xín Cái cho chúng tôi biết: 10 cuốn vở mà chúng tôi tặng, các em có thể dùng tới… vài năm. Việc vận động gia đình cho các cháu đi học đã khó, việc mua sách vở cho việc học còn khó hơn nhiều lần. Điều đó khiến chúng tôi cảm thấy món quà của mình dù nhỏ nhưng nhiều ý nghĩa.

Niềm vui của các em khi nhận quà

Kết thúc việc tặng quà tại điểm trường chính, chúng tôi di chuyển tới điểm trường ở bản Páo Sảng. Điểm trường nằm bên sườn núi, xung quanh là khoảng không gian bao la của ruộng bậc thang và núi non hùng vĩ. Đó là 1 địa điểm thật ấn tượng với những người khách thăm quan như chúng tôi, nhưng hẳn không phải là điều đặc biệt đối với thầy cô và các bạn nhỏ nơi đây. Để đến với điểm trường, chúng tôi đã vượt 4km đường đất đá bằng xe máy trong vòng hơn … 1.5 giờ. Một hành trình đầy nguy hiểm, khó khăn, thử thách dành cho những người quen chạy xe trên đường đô thị. Càng di chuyển, chúng tôi càng khâm phục các thầy cô và các em học sinh nơi đây. Ở những đoạn vực dốc, tất cả các bạn nữ trong đoàn không dám ngồi trên xe, vậy mà, những cô giáo nơi đây vẫn 1 mình chạy xe qua đoạn đường ấy…

Điểm trường có 3 thầy cô cùng 40 em học sinh. Đa phần là các em học sinh dân tộc Mông. Các em nói tiếng Việt vẫn chưa sõi nên việc giao tiếp của chúng tôi với các em khá khó khăn. Các thầy cô cho biết, việc dạy học cho các em gặp nhiều khó khăn do các em thường xuyên phải nghỉ học để trông em và làm việc nhà (mỗi khi bố mẹ phải làm nương). Do việc di chuyển không thuận lợi, chúng tôi chỉ mang theo được 2 thùng bánh kẹo và 2 thùng quần áo lên điểm trường. Nhận món quà nhỏ từ chúng tôi, thầy cô và các em đều rưng rưng xúc động. Và chúng tôi cũng nghẹn ngào không kém khi cùng các em hát “Cả nhà thương nhau”…

Góp phần nhỏ vào Quỹ Xây dựng Trường

Tạm biệt các thầy cô và các em, chúng tôi mang xuống đèo ấn tượng về những khó khăn của các em học sinh, những nghị lực phi thường của những thầy cô đang mang cái chữ lên vùng cao này.

Chuyến đi của chúng tôi không dài, những gì chúng tôi làm được cho vùng biên giới này chưa nhiều, nhưng bản thân mỗi chúng tôi đã nhận được rất nhiều. Chúng tôi mạnh mẽ hơn, nghị lực hơn, giàu quyết tâm hơn. Chúng tôi đã cho đi để nhận lại được rất nhiều điều từ những nơi mà chúng tôi đã đi qua.

Cảm ơn các Nhà Hảo tâm đã đồng hành cùng chúng tôi. Tấm lòng và tình cảm của các bạn đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi trong hành trình vượt núi, băng đèo  để đến với các em học sinh nghèo. Chúng tôi tin rằng, các em đã cảm nhận được hơi ấm đến từ tất cả chúng ta.

 BTC Chương trình Ấm áp Mùa đông